
Mùa hè đến, sân trường bỗng trở nên vắng lặng. Không còn tiếng gọi nhau ríu rít, không còn bước chân vội vã qua những hành lang quen thuộc, không còn những giờ ra chơi rộn ràng tiếng cười. Sân trường trở nên yên tĩnh, nhưng không vì thế mà trống trải hay đơn điệu. Đó là sự tĩnh lặng sau một hành trình dài, là khoảnh khắc nghỉ ngơi cần thiết trước khi bắt đầu một chặng đường mới.
Những hàng ghế đá nằm im lìm dưới tán cây rợp bóng. Những bậc thềm, hàng cây, lớp học – tất cả đều như đang lặng lẽ “ngủ hè”. Bảng đen, bàn ghế, phấn trắng, cánh cửa lớp học… đều đang chờ đợi ngày các con học sinh quay lại. Các trò chơi quen thuộc như đuổi bắt, nhảy dây, đá cầu… giờ cũng tạm dừng, nhường chỗ cho những buổi trưa nắng vàng phủ khắp sân trường vắng lặng. Góc sân, chiếc xích đu cũ nhẹ đung đưa theo gió, không còn tiếng reo vui, nhưng dường như vẫn đang giữ lại những dư âm thân thuộc của giờ chơi rộn rã.
Mùa hè cũng là dịp để học sinh vui chơi, nghỉ ngơi, tận hưởng thời gian bên gia đình và người thân sau những tháng học tập căng thẳng. Đây là khoảng thời gian quý giá để các con tái tạo năng lượng, củng cố sức khỏe và chuẩn bị tinh thần cho năm học mới.
Khoảng thời gian này cũng là dịp để thầy cô lượng giá lại hành trình đã qua, nhìn lại những điều đã và chưa làm được, những kỷ niệm đã có cùng học trò – để tiếp tục đổi mới, sáng tạo trong công việc giảng dạy.
Dù tạm thời vắng bóng học sinh, sân trường vẫn giữ lại hơi thở của tuổi học trò: những chiếc lá còn in dấu bước chân nhỏ bé, những dãy hành lang còn lưu lại tiếng nói cười năm cũ. Mọi thứ như chỉ tạm dừng lại – để rồi khi tiếng trống khai giảng vang lên, tất cả sẽ cùng bừng tỉnh, trở lại với nhịp sống quen thuộc, rộn ràng và tươi mới hơn.
Sân trường, ghế đá, hàng cây, xích đu, lớp học – tất cả đang chờ đón một mùa tựu trường nữa. Chờ bước chân các con trở lại, chờ tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười giòn tan, và cả những ước mơ tuổi học trò đang từng ngày lớn dần dưới mái trường thân thương.


